Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_13
Giọng nói của Thiệu Tuấn nhàn nhạt, không có chút bi thương nào, chỉ là thuần túy trần thuật ý nghĩ của mình, nhưng bình thản như vậy khiến Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy khó chịu, rất đau lòng, càng thương càng xót. Đều là những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình đơn thân, nhưng ba cô cho tới bây giờ đều là cho cô những gì tốt nhất, từ ăn đến mặc, thậm chí là đi học, cô cho tới bây giờ cũng không có buồn, cô không cách nào thể nghiệm khát vọng có một cái giường cho riêng mình của Thiệu Tuấn, nhưng cô lại cảm thấy đau lòng thay cho Thiệu Tuấn………….
Thiệu Tuấn trước kia vẫn hỏi cô tại sao thích anh, cô luôn không trả lời được, vì vậy anh cho rằng là bởi vì chính mình lớn lên đẹp trai mới bị cô xem trọng, cho nên những vết thương trên lưng cũng không dám cho cô nhìn, rất sợ bị cô ghét bỏ. Khi đó cô không hiểu, cảm thấy Thiệu Tuấn chuyện bé xé ra to, nhưng đến tận bây giờ cô mới hiểu được những lo lắng và sợ hãi trong lòng Thiệu Tuấn, trừ tình thương của mẹ, anh không có gì cả, anh đem tất cả khát vọng của mình đè nén ở trong lòng, chưa bao giờ nói ra với bất luận người nào.
Anh cho đến bây giờ cũng chưa từng nói thích cô, nhưng không nói cũng không có nghĩa là không thích. Giống như anh khi còn bé khát vọng có một cái giường, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng nói với mẹ Thiệu nói, bởi vì biết như vậy sẽ gia tăng gánh nặng cùng áy náy cho mẹ Thiệu.
Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên dang tay ôm chặt Thiệu Tuấn, hận không thể đem anh ăn vào trong, cái loại đau lòng đó ùn ùn kéo đến, đánh tới, cô nổi điên muốn tìm lối ra để phát tiết.
Thiệu Tuấn bị cô siết có chút không thở nổi, định đưa tay kéo cô ra, nhưng còn chưa có đụng tay của cô liền bị người đụng ngã, phía sau là tấm nệm mềm mại, trước mặt thì Tăng Tĩnh Ngữ đẹp rực rỡ, chỉ thấy cô nằm ở ngực anh, anh thậm chí có thể cảm giác rõ rệt vật mềm mại trước ngực cô nhô ra, anh chỉ cảm thấy trong lòng không khỏi căng thẳng, sau đó không đợi anh kịp phản ứng, Tăng Tĩnh Ngữ đã hôn lên bờ môi của anh.
Lúc này cô giống như là dân chạy nạn đói bụng mấy ngày, động tác mạnh mẽ, hận không thể một hớp bắt anh nuốt vào trong bụng.
Thiệu Tuấn vừa bắt đầu bị động tác đột nhiên và to gan của cô hù dọa, nhất thời chưa kịp phản ứng, bị cô đoạt thế chủ động, vậy mà rất nhanh anh liền đổi bị động làm chủ động, khéo léo lật người một cái, đem Tăng Tĩnh Ngữ đè thật chặt ở phía dưới.
Anh cũng rất đói khát, mấy tháng không thấy, chỉ nghĩ thôi tâm đã đau rồi, hôm nay ôn hương nhuyễn ngọc nằm trong ngực, làm sao có thể nhịn được.
Nếu như nói mới vừa rồi Tăng Tĩnh Ngữ quấn lấy anh giống như con thú nhỏ ngây thơ, như vậy giờ phút này Thiệu Tuấn tuyệt đối là một con mãnh hổ động dục, anh sử dụng cánh tay sắt thép tráng kiện gắt gao đem Tăng Tĩnh Ngữ siết tại trong ngực, không cho phép cô nhúc nhích chút nào, đầu lưỡi linh xảo cạy cánh môi mềm mại của Tăng Tĩnh Ngữ ra, từ hàm răng đến cái lưỡi, một đường công thành đoạt đất, cuối cùng quấn cô, cùng cô chơi trò lưỡi truy lưỡi, rượt đuổi nhau.
Chương 27
Người ta nói đàn ông ngoài mặt càng lạnh lùng bên trong càng mãnh liệt, bọn họ cho đến bây giờ chưa từng nói bất kỳ lời ngon tiếng ngọt nào, không có bất kỳ hành động đùa giờn nào quá đáng, bất tri bất giác bị phá hủy phòng tuyến, cho là người này là người chính phái, người khiêm tốn, quen không biết, đàn ông như vậy, thật ra còn đáng sợ hơn.
Mà khi Tăng Tĩnh Ngữ hiểu được đạo lý này thì đã muộn.
Chỉ thấy đầu lưỡi người khác linh xảo đuổi sát cô không thả, liếm láp gặm cắn, ở trong miệng cô tìm tòi mọi ngõ ngách, khuynh thành chiếm đất, giống như hận không thể đem năm tháng nhớ nhung này hòa tan toàn bộ ở nơi này kích liệt ôm hôn.
Tăng Tĩnh Ngữ cho tới bây giờ cũng không biết Thiệu Tuấn có vẻ mặt đói khát thế này, tuy nói trước kia anh cũng có thời điểm quá khích động, nhưng giờ phút này kích động đã không đủ để hình dung hành vi của anh rồi. Anh không chỉ có cường thế khống chế tay chân của cô, càng khoa trương hơn, anh hôn đã từ bên môi chậm rãi lan tràn ra, một đường liếm hôn đến bên tai của cô, tiếp đó lại mập mờ đem vành tai xinh xắn của cô, ngậm vào trong miệng, môi lưỡi mềm mại càng không ngừng liếm láp.
Anh không nhịn nổi tháo khăn quàng cổ trên cổ cô ra, sau đó nhanh chóng đem cả khuôn mặt vùi sâu vào cổ Tăng Tĩnh Ngữ, đầu tiên là ngọt ngào hôn, một tấc một tấc lan tràn ra, thành kính giống như lễ tạ, Tăng Tĩnh Ngữ chỉ cảm thấy trên cổ tê dại một mảnh, cơ thể dần dần mềm nhũn thành một hồ nước xuân.
Tăng Tĩnh Ngữ sớm bị Thiệu Tuấn hôn đến ý loạn tình mê, mặc cho anh ở trên người mình tùy ý làm bậy, Thiệu Tuấn ngay từ lúc ở trạm xe lửa trong lòng đã ngứa ngáy khó nhịn rồi, lúc này mỹ nhân nằm trong ngực càng làm lòng anh thêm sôi sục, bụng dưới truyền đến một chút đau, anh mê muội và ngày càng muốn nhiều hơn, vội vàng đưa tay kéo khóa quần cô xuống, Tăng Tĩnh Ngữ bị anh hôn cảm thấy vừa thoải mái lại vừa khó chịu, trong miệng không nhịn được khẽ hừ một tiếng.
Thiệu Tuấn chỉ cảm thấy âm thanh kia giống như âm thanh cõi thần tiên, nó cũng kinh động giống như Thiên Lôi.
Âm thanh mập mờ ngâm làm cho anh đột nhiên thức tỉnh từ trong ham muốn, anh đây là đang làm gì? Bàn tay dừng ở cổ áo Tăng Tĩnh Ngữ cũng không dám nhúc nhích.
Anh là một người đàn ông bình thường, hơn nữa đang trong thời kì tinh lực thịnh vượng nhất, anh là một người đàn ông, đối với phụ nữ đương nhiên sẽ có những ham muốn, đối mặt với người con gái mình thích, anh không thể nào thờ ơ được.
Giờ khắc này, anh thật muốn là cô, nghĩ thân thể cũng thấy đau, nhưng lý trí lại nói cho anh biết là không thể.
Tăng Tĩnh Ngữ quá trẻ tuổi, thậm chí cô còn chưa tốt nghiệp đại học. Anh là một người đàn ông cực kỳ có trách nhiệm, anh không thể dễ dàng muốn cô như vậy, anh nghĩ thuận lợi vui vẻ cưới cô, anh nghĩ cho cô một hôn lễ lớn, anh nghĩ sẽ dùng hành động để nói cho cô biết, anh xứng đáng để cô gả.
Tâm tư Thiệu Tuấn có sự chuyển biến, đôi tay nắm chặt thành quyền, hết sức đè nén dục vọng xuống đáy lòng, Tăng Tĩnh Ngữ cũng không hiểu, mới vừa rồi còn tốt sao lại đột nhiên ngừng.
“Thiệu Tuấn” giọng nói Tằng Tĩnh hơi khàn khàn lộ ra sự mập mờ, “Anh làm sao vậy?” Cô nghĩ Thiệu Tuấn hiện tại rất muốn cô, cô cũng không có nửa điểm phản kháng, nhưng tại sao Thiệu Tuấn lại đột nhiên ngừng.
Thiệu Tuấn hít một hơi thật sâu, trong lỗ mũi tràn đầy hương chanh nhẹ nhàng khoan khoái trên người Tăng Tĩnh Ngữ, khiến cho anh trong nháy mắt tỉnh táo không ít.
“Em đi ra ngoài ăn cơm trước đi, anh lập tức ra liền.” Giọng nói Thiệu Tuấn hơi có vẻ cứng rắn nói, ngay sau đó cắn răng bò dậy từ trên người Tăng Tĩnh Ngữ, đi tới phòng tắm.
***
Ngày giao thừa có tuyết rơi, bông tuyết trắng noãn bay lả tả nhẹ nhàng, trên đất đã sớm có một tầng tuyết thật dày.
Cảnh vật ngoài phòng được bao phủ trong làn áo bạc, bên trong nhà không khí vui mừng.
Trên cửa dán đầy chữ Phúc màu đỏ, trong không khí tràn ngập mùi khắp sủi cảo thơm nức mũi, trên TV, ca sĩ cả người đều mặc quần áo là những màu tươi sáng, vui mừng đang ca hát đầy nhiệt tình …………….
Tăng Trường Quân buổi sáng phải đi thăm chiến sĩ bộ đội, vẫn bận đến hơn chín giờ tối mới trở về, lúc này Tăng Tĩnh Ngữ đang ôm chân ngồi ở trên ghế sa lon xem tiết mục cuối năm, nhìn thấy ba cũng không còn cái vẻ mặt đặc biệt, giống như lơ đãng liếc nhìn, nhàn nhạt hỏi: “Ba ăn rồi ạ?”
Tăng Trường Quân cởi xuống áo quân phục khoác ngoài dính bông tuyết treo lên, quay đầu nhìn về phía này Tăng Tĩnh Ngữ nói, “Mới vừa rồi ở bộ đội nếm mấy cái bánh sủi cảo, chỉ là một chút cũng không đủ no bụng.”
Phải nói là trước đây Tăng Tĩnh Ngữ chưa bao giờ chờ ông, đói bụng liền ăn, thế nhưng một năm nay, cô cùng Thiệu Tuấn qua lại, tiếp xúc nhiều hơn, luôn là hữu ý vô tình bị hiếu tâm của Thiệu Tuấn lây sang, xưa nay chưa bao giờ thấy cô vẫn đói bụng mà ngồi đợi ba cô trở lại.
Bận bịu cả ngày, Tăng Trường Quân cũng là đói lắm rồi, cho nên vào nhà chuyện thứ nhất chính là đi phòng bếp tìm đồ ăn. Nhà bọn họ chỉ có hai người, Tăng Tĩnh Ngữ từ nhỏ đã hồ đồ, căn bản là có thể đoán được cô không vào phòng bếp được, Tăng Trường Quân mỗi ngày loay hoay đến trời đen kịt càng không cần phải nói rồi, cho nên nhà bọn họ mời một người đặc biệt phụ trách quét dọn vệ sinh cùng nấu cơm.
Đêm ba mươi tất cả mọi người nghĩ sớm, để về nhà mừng lễ năm mới, cô giúp việc sớm nấu xong sủi cảo, sau đó về nhà.
Thời điểm sủi cảo mới ra lò cô nghe mùi thơm, tính háu ăn nổi lên nên cô đã nếm hai cái, sau lại vừa nghĩ, hôm nay là lễ mừng năm mới, hay là chờ ba cô trở lại cùng nhau ăn, vì vậy rất dụng tâm chuẩn bị một bàn lớn đồ ăn chờ ba cô trở lại. Trước đây, mỗi lần khi Tăng Trường Quân trở về, bàn sủi cảo này đều chỉ còn có một nửa thôi, nhưng hôm nay mở cái chụp ra vừa nhìn, trên bàn tự nhiên bày đầy thức ăn.
“Tĩnh Ngữ, con còn chưa ăn sao?” Khuôn mặt Tăng Trường Quân thoáng qua một tia nghi ngờ, vừa ngẩng đầu liền thấy Tăng Tĩnh Ngữ bước về phía ông.
“Dạ.” Tăng Tĩnh Ngữ khẽ hừ một tiếng, bước nhanh chân đi tới cạnh bàn ăn, nhíu mày nghiêm mặt kêu to: “Ba, ba nhanh lên một chút mang đi hâm lại, con đã đói đến dẹp bụng rồi.”
Tăng Trường Quân đầu tiên là chết lặng một giây, ngay sau đó kịp phản ứng, mặt cười theo, sảng khoái đồng ý: “Được, được, ta sẽ đi, rất nhanh sẽ có ăn.”
Tăng Tĩnh Ngữ nhếch miệng cười một tiếng, ngồi chờ sủi cảo ra lò nóng hổi.
Tăng Trường Quân động tác rất nhanh, mới mấy phút liền đem sủi cảo hâm nóng hổi, Tăng Tĩnh Ngữ rất chịu khó chạy vào phòng bếp cầm bát đũa, trên bàn cơm, hai người cũng ăn rất vui vẻ, hai người bọn họ đã nhiều năm rồi không có an tĩnh ngồi chung một chỗ ăn bữa cơm đoàn viên như vậy rồi, trong lòng hai người đều thấy rất vui mừng.
Tăng Trường Quân rất vui mừng nghĩ, tiểu nha đầu nhà ông rốt cuộc đã trưởng thành, cũng biết đợi ông cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên rồi, mà đổi thành một bên Tăng Tĩnh Ngữ cũng rất hưng phấn, thừa dịp ba cô vui mừng, hiện tại mở miệng nói với ông chuyện Thiệu Tuấn tới chúc tết, ông cũng sẽ không phản đối.
Bên trong nhà, tràn ngập không khí ngày lễ, trên TV không ngừng truyền đến âm thanh diễn viên hài hước khôi hài, trên bàn cơm, Tăng Tĩnh Ngữ đang kẹp một sủi cảo vừa muốn đưa vào trong miệng, lại đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía ba, thử dò xét nói: “Ba, Thiệu Tuấn đã trở lại, con muốn cho anh ấy đến chúc tết ba.”
Tăng Trường Quân nghe vậy ngược lại không có phản ứng quá lớn, rất an tĩnh ăn xong sủi cảo trong miệng, sau đó để đũa xuống, sắc mặt chưa thay đổi, chỉ là giọng nói không nhẹ nhàng giống như lúc nãy, hơi nghiêm túc hỏi: “Tĩnh Ngữ, con thật quyết định muốn cùng cậu ấy ở một chỗ sao?”
“Ba, lời này của ba có ý gì?” Tăng Tĩnh Ngữ không hiểu hỏi ngược lại, cô đã sớm cùng Thiệu Tuấn ở cùng một chỗ không phải sao?
Sắc mặt Tăng Trường Quân đột nhiên trở nên nặng nề, âm thanh cũng dần dần trầm xuống, ông nói: “Ba không phản đối con và cậu ấy nói chuyện yêu thương, nhưng cha mẹ hai bên đều không nghĩ như nhau, cứ cho là các con lấy được sự đồng ý, chấp thuận của ba mẹ, ngay cả có thể nói là các con lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để kết giao. Thiệu Tuấn, đứa nhỏ này rất tốt, ba cũng vậy rất coi trọng cậu ấy, nhưng công việc của cậu ấy quá nguy hiểm, nói thật, làm một quân nhân, ba có một người con gái như vậy cảm thấy rất tự hào, nhưng làm một người cha, ba không lại hi vọng con tìm một bộ đội đặc chủng làm bạn trai. Quân tẩu tất nhiên vĩ đại, nhưng chua xót, tịch mịch không đơn giản như trong tưng tượng của con đâu.”
Tăng Trường Quân ngữ trọng tâm trường khuyên giải nói, không khó nghe ra, ý trong lời nói của ông còn là thiên về hướng phản đối, cô giống như là lập tức liền thay đổi cả sắc mặt, giọng nói phản bác: “Ba không phải là con, làm sao biết quân tẩu nghĩ rất đơn giản.”
Tăng Trường Quân rất bất đắc dĩ, hòa hoãn một cái, nói tiếp: “Ba không phải phản đối con và Thiệu Tuấn lui tới, chỉ là muốn con phải suy nghĩ kỹ, nếu như con thật sự quyết định phải cùng cậu ấy, như vậy sau này con cũng đừng nói với ba lời hối hận.”
Con gái ông hiện tại mới hai mươi mốt tuổi, chưa bao giờ chịu khổ, cô căn bản không hiểu ý tốt của ông. Ông có chút khổ sở, đứng dậy đi đến cầu thang, nhưng đến nơi cầu thang, không nhịn được lại quay đầu lại nói: “Ban đầu vào lúc kết hôn, ba và mẹ của con rất yêu nhau, bà ấy nói khó chịu thế nào bà ấy cũng nhịn được, vô luận bao lâu bà ấy cũng có thể đợi, nhưng vài năm về sau, lễ mừng năm mới ba không thể trở về nhà, thời điểm sinh con ra ba không thể ở bên cạnh bà ấy, thậm chí là lúc mẹ con ngã bệnh nằm viện ba cũng không thể lúc trở về, bà ấy đã không chịu nổi nữa.”
Những năm này Tăng Trường Quân chưa bao giờ nói bất cứ chuyện gì về vợ trước, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cha cô có loại ăn ý quỷ dị, giống như trong sinh mệnh chưa từng người này xuất hiện, cũng là không hề đề cập tới, cô cố chấp cảm thấy mẹ của cô từ bỏ cô.
Mà giờ khắc này, cô ngơ ngác nhìn bóng lưng ba cô đi xa, chỉ cảm thấy cái bóng lưng kia mang theo một cỗ cô tịch cùng đau thương khó nói lên lời. Thật ra thì trong lòng ba cũng oán, ông buông tha cho mẹ, nhưng là trong lòng vẫn oán mẹ như cũ, oán bà không giữ lời hứa, oán bà rời đi trước hết, rõ ràng nói có thể nhịn, rõ ràng nói gần nhau cả đời, thế mà nửa đường lại đổi ý.
Như vậy Thiệu Tuấn, nếu như sau này cô cũng đổi ý, anh sẽ so với ba cô càng bi thương hơn, càng sụp đổ hơn……………….
Không, sẽ không, cô không giống như mẹ mình, cô sẽ không, tay Tăng Tĩnh Ngữ chợt nắm chặt thành quả đấm, tự nói với mình, cô sẽ không, cô sẽ không.
Cô cơ hồ là không kịp chờ đợi chạy về phòng ngủ cầm điện thoại, Thiệu Tuấn phút chốc nhận điện thoại kia, cô chỉ cảm giác tim mình giống như muốn nhảy ra từ lồng ngực.
Cô máy móc nói: “Thiệu Tuấn, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh, em muốn gặp anh………..”
Giờ khắc này, cô giống như nổi điên, muốn gặp đến Thiệu Tuấn, khi lần đầu tiên gặp nhau, anh phạt cô đứng tư thế đứng tấn, lúc hành quân uy nghiêm không cho xen vào, lúc bị thương một người nằm lỳ ở trên giường cô đơn cùng tịch mịch, lúc cự tuyệt cô chua cay cùng bất đắc dĩ, lúc hôn cô kích động cùng nhiệt tình, từng vẻ mặt của anh, mỗi một lần động tâm tình, cũng thấy khuân mặt cô phóng đại trong con ngươi, vô hạn phóng đại, tất cả những kỉ niệm đi qua giống như bộ phim điện ảnh kéo dài, một màn lại một màn, ở trong đầu cô liên tục hiện lên.
“Tĩnh Ngữ, em làm sao vậy, em đừng vội, từ từ nói.” Thiệu Tuấn đột nhiên bị giọng nói khác thường của cô hù dọa, tâm nhất thời thót lên tới cổ họng, hít sâu vài cái, mới khiến tâm tình của anh bình phục.
Lúc này tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ đặc biệt kích động, lời nói kia của ba cô giống như một quả bom còn đang trong đầu, làm lý trí cô phát nổ hồn bay phách tán, phải nói là, trên đời này người cô hận nhất, chính là mẹ cô, tại sao bà ấy lại bỏ cô lại khi cô còn rất nhỏ chứ, mười mấy năm qua đối với cô bà chẳng quan tâm chút nào, hơn nữa quan trọng nhất là, lấy kinh nghiệm, căn bản cô không thể giải thích vì sao mẹ của cô lại làm như vậy, cô cảm thấy mẹ cô rất không có trách nhiệm, cô vô cùng thống hận hành vi bỏ chồng quên con của mẹ cô.
Nghe giọng của ba, giống như căn bản không tin tưởng cô có thể làm được, thậm chí là cảm thấy cô còn không bằng mẹ, cho nên, cô vội vàng muốn chứng minh mình, muốn chứng minh mình sẽ không bước theo gót mẹ cô, cô là thật lòng yêu Thiệu Tuấn, cô sẽ luôn luôn đi cùng anh, cho dù là con đường phía trước khó đi hơn nữa.
Chương 28
Lúc nhận được điện thoại thì Thiệu Tuấn đang cùng mẹ Thiệu ngồi ở phòng khách xem ti vi, lúc trước, anh lần nào cũng sẽ cùng mẹ anh cùng nhau đón giao thừa, nhưng khi nhận điện thoại của Tăng Tĩnh Ngữ, anh rõ ràng không ngồi yên, cầm áo khoác liền hướng cửa đi.
“Đã trễ thế này con còn đi đâu thế?” Mẹ Thiệu ở phía sau kêu to.
“Mẹ, con đi ra ngoài có chút việc, có thể sẽ rất khuya mới trở lại, mẹ trước ngủ đi.” Sau đó vội vã đổi giày bước nhanh đi ra cửa.
Lên taxi Thiệu Tuấn nhắc tin cho Tăng Tĩnh Ngữ: Tĩnh Ngữ em làm sao vậy?
Tăng Tĩnh Ngữ trong lòng kìm nén bực bội không muốn nói chuyện, nhìn chằm chằm di động nhìn thật lâu, nhưng cô không nhắn trả lời.
Tin nhắn không có chút tin tức hồi âm, hơn nửa giờ cũng không có âm báo, trong lòng anh càng khẩn trương. Anh nỗ lực nhớ lại lời Tăng Tĩnh Ngữ mới vừa nói, vội vàng mang theo một dòng đau thương đậm đặc, anh không phải một người nhạy bén trong tình cảm, nhưng, thế nhưng anh lại cảm thấy tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ đang rất bi thương, thời điểm cô yếu ớt luôn lặp lại cùng một câu nói, tựa như mới vừa rồi như vậy, câu kia “Em muốn gặp anh” có vẻ như thể bất lực, anh nghe xong, trong lòng như bị kim đâm.
Tăng Tĩnh Ngữ hẹn Thiệu Tuấn gặp mặt ở quảng trường văn hóa T, nơi đó trong ngày thường rất náo nhiệt, có một vài nhóm nam nữ trời vừa tối liền tụ tập tại nơi đó nhảy múa nhộn nhịp, hơn nữa vừa đến tết còn có thể phóng pháo hoa, đêm ba mươi, vậy thì càng là náo nhiệt. Bốn phía đèn lồng đỏ lớn cũng vui mừng, trung tâm còn có một đèn lồng màu đỏ, ngay phía trước quảng trường trên màn hình TV đang trực tiếp mùa xuân liên hoan vãn hội.
Bông tuyết chẳng biết ngừng lúc nào, đã qua mười một giờ, trên quảng trường du khách đi lại rất đông để xem pháo hoa, thời điểm Thiệu Tuấn tới, Tăng Tĩnh Ngữ đã đợi gần nửa giờ rồi, không giống với ngày hôm qua, tác phong nhanh nhẹn, hôm nay toàn thân cô đều trang bị rất đầy đủ, khá ấm áp, cái mũ, chụp tai, khăn quàng cổ, cái bao tay, cả người toàn bộ bị quấn lên, chỉ để lại một đôi mắt to, đen nhánh, sáng ngời, thỉnh thoảng nhìn chung quanh.
Thiệu Tuấn không khoa trương giống Tăng Tĩnh Ngữ, chỉ là mặc vào một cái áo khoác màu đen, cũng không có mang khăn quàng cổ, khuôn mặt cũng phơi ra trong không khí lạnh băng, Tăng Tĩnh Ngữ đứng ở lối vào quảng trường, ánh mắt nhìn chằm chằm xe cộ lui tới, lúc Thiệu Tuấn xuống xe cô chớp mắt một cái liền nhận ra anh.
“Thiệu Tuấn… “ Tăng Tĩnh Ngữ hướng Thiệu Tuấn hô to một tiếng, Thiệu Tuấn phản xạ có điều kiện xoay đầu lại, nếu không phải là Tăng Tĩnh Ngữ gọi, anh nhất định không nhận ra người trước mắt bao bọc toàn thân giống như gấu là bạn gái của anh.
Anh ba chân bốn cẳng đến trước mặt Tăng Tĩnh Ngữ, vừa định mở miệng hỏi cô thế nào liền bị Tăng Tĩnh Ngữ không nói lời nào ôm lấy, Thiệu Tuấn thuận thế trên vòng tay qua hông của cô, bên tai là âm thanh cô nỉ non, không ngừng lặp lại “Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh.”
Thiệu Tuấn muốn nói “Tĩnh Ngữ, anh cũng yêu em.” nhưng nhép nhép môi, cuối cùng vẫn là không nói, chỉ là cánh tay ôm Tăng Tĩnh Ngữ càng siết chặt hơn, cằm thỉnh thoảng ma sát cái mũ lông lá mà Tăng Tĩnh Ngữ đang đội, hai người cũng không có nói chuyện, chỉ là lẳng lặng ôm nhau, thời gian giống như ngừng ở giờ khắc này, ngăn cách ồn ào của trần thế喧, ở trong thế giới tĩnh lặng chỉ thuộc về hai người bọn họ, ôm nhau tới không biết trời đất gì.
Rốt cuộc, Tằng Tĩnh cũng bình tĩnh lại, lúc này anh mới mở miệng hỏi “Em làm sao vậy?”
Hôm nay tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ có chút khác thường, từ trước đến giờ cô luôn hấp tấp nay đột nhiên trở nên không nói một lời, Thiệu Tuấn mặc dù lo lắng, nhưng Tăng Tĩnh Ngữ giống như chủ ý đã định không nói lời nào. Nên anh cũng không ép hỏi nữa, chỉ là lẳng lặng ôm cô, đợi đến khi cô nguyện ý mở miệng nói cho anh biết.
Rất nhanh, tiếng chuông 0 giờ vang lên, pháo hoa trong nháy mắt nhiễm đỏ cả phía chân trời, Tăng Tĩnh Ngữ tránh thoát lồng ngực Thiệu Tuấn, xoay lưng hướng về phía Thiệu Tuấn, đầu rất tùy ý ngã về sau, tựa vào đầu vai Thiệu Tuấn. Dán thật chặt vào lồng ngực bền chắc của anh, hai người cùng nhau ngẩng đầu.
Pháo hoa rất đẹp, liên tiếp nổ tung từng cái một, sắc thái rõ ràng, rất nhiều màu sắc, còn bất chợt biến đổi hình dáng, giống như vô số đom đóm trên trong trung không ngừng bay tán loạn, tiêu hao hết khí lực chỉ vì một phút tỏa sáng rực rỡ, hoa hoa lệ lệ, sau khi vụt sáng thì chết đi. Pháo hoa chỉ bắn nửa giờ, sau đó khôi phục lại cảnh tượng như ban đầu, tất cả lại trở về với sự yên tĩnh.
Tăng Tĩnh Ngữ từng nhìn thấy một câu nói trên web: “Pháo hoa là một kết cuộc bi kịch trong tình yêu, quá trình rung động đến tâm can đã tiêu hao hết tất cả hơi sức, kết cuộc cũng là một cuộc chia ly.”
Trong một đêm vui vẻ thế này, cô đột nhiên lại cảm thấy rất sầu não, có thể là bởi vì cùng ba cô cãi nhau, có thể là bởi vì câu miêu tả về pháo hoa nói lên cái tiêu cực trong tình yêu, có thể là oán hận đối với mẹ mình, các loại tâm tình tiêu cực tích lũy làm cho cô không chịu nổi, trong lúc bất chợt, cực độ khẩn cầu một loại đồng ý, chỉ thấy cô đẩy Thiệu Tuấn ra vòng tay ôm lấy anh, mở ra hai tay thay vì là chỉ quấn quanh, giờ khắc này cô có một loại kích động muốn nắm tay nhau đến chết, bên nhau đến già.
Không biết tự tin ở đâu ra, cô cảm giác, Thiệu Tuấn vĩnh viễn sẽ không buông tay cô.
***
Vài ngày sau, Tăng Tĩnh Ngữ cũng giống như trước kia, vô thanh cô thức hòa hảo cùng ba cô. Lúc này, cô lại khôi phục cái sức sống bừng bừng, dáng vẻ hấp tấp, mới vừa ăn qua điểm tâm liền lôi tay của ba nói muốn đi siêu thị mua thức ăn.
Tăng Trường Quân ngạc nhiên, “Trong nhà không còn đồ ăn sao?” Bởi vì lễ mừng năm mới cô giúp việc phải đi về, cho nên trước đó mua rất nhiều món ăn đặt ở trong tủ lạnh.
“Vậy làm sao đủ, Thiệu Tuấn lần đầu tiên tới chúc tết ba, thế nào cũng phải bày tỏ long trọng một chút.” Tằng Tĩnh rất kích động nói, mặc dù cô không biết phải làm như thế nào, nhưng một bàn thức ăn phong phú lại có thể biểu đạt khẳng định của ba cô đối với Thiệu Tuấn, cho nên, bữa trưa phong phú là phải có, hơn nữa vì biểu đạt thành ý, cô quyết định lôi kéo ba cô tự mình đi siêu thị mua thức ăn.
Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô cha đều không biết làm thức ăn, đối với việc mua thức ăn cũng không biết phải làm thế nào. Trong siêu thị, hai người nhìn đông nhìn tây, chọn chọn lựa lựa lập tức đem xe đẩy nhét đầy.
Tăng Trường Quân nhìn bên trong tràn đầy một đống thịt gà thịt vịt, những thứ đồ này trong tủ lạnh đều có, thừa dịp Tăng Tĩnh Ngữ đi khu trái cây tìm sầu riêng, ông lặng lẽ đem những thứ thịt gà thịt vịt kia đặt vào chỗ cũ. Đợi đến lúc trở lại Tăng Tĩnh Ngữ, trong xe đã trống không hơn phân nửa.
“Ba, đồ ăn của con đâu?” Tăng Tĩnh Ngữ một tay cầm sầu riêng, một tay còn lại cầm một túi đồ ăn vặt, trong giọng nói khó có thể che giấu tức giận.
Tăng Trường Quân nhận lấy đồ trong tay con gái bỏ vào trong xe đẩy, nhàn nhạt nói: “Những thức ăn kia trong nhà đều có, con gọi điện thoại hỏi Thiệu Tuấn một chút thích ăn cái gì, như vậy không cần phải mua loạn xạ như vậy.”
Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy ba cô nói rất đúng, ngay sau đó liền bấm điện thoại gọi cho Thiệu Tuấn. Đầu kia Thiệu Tuấn đã tại trên đường tới rồi, nghe Tăng Tĩnh Ngữ hỏi thích ăn món gì thì anh rất thuận miệng trả lời một câu: “Anh không kén ăn, chỉ cần có thể ăn là được rồi.”
Tăng Tĩnh Ngữ lặng mấy giây, đột nhiên nghiêng đầu đối với Tăng Trường Quân bên cạnh nói: “Ba, Thiệu Tuấn nói anh ấy không kén ăn, chỉ cần có thể ăn là được.”
“Cũng đúng, quân nhân bình thường đều không kiêng ăn.” Đồng chí quân trưởng tự nhủ, “Vậy thì mua những thứ này thôi.”
Tăng Tĩnh Ngữ “Vâng…” một tiếng, đang chuẩn bị đáp lời với Thiệu Tuấn, bên kia liền truyền đến âm thanh Thiệu Tuấn không bình tĩnh, có chút gấp gáp hỏi: “Ba em đang ở bên cạnh sao?”
“Đúng vậy, sao thế?”
Bên kia, Thiệu Tuấn an tĩnh sau mấy giây mới trầm giọng nói: “Anh có chút khẩn trương.” Nếu đơn thuần là gặp thủ trưởng, anh ngược lại có thể thản nhiên đối mặt nói chuyện, thế nhưng thủ trưởng đột nhiên thành cha vợ tương lai, anh đột nhiên sinh ra một loại cảm giác cô dâu xấu xí gặp cha mẹ chồng, dù sao không phải tất cả mọi người đều đơn thuần như giống như Tăng Tĩnh Ngữ, chỉ cần thích đều có thể. Ba mẹ suy tính sẽ thêm chút, anh không xác định Tăng Trường Quân là có giống như Tăng Tĩnh Ngữ nói không quan tâm gia cảnh nhà anh hay không.
“Ba, Thiệu Tuấn nói anh ấy khẩn trương. Nếu không ba nói với anh ấy để hóa giải hóa giải tâm tình khẩn trương của anh ấy đi.” Tăng Tĩnh Ngữ rất chính đáng nói với Tăng Trường Quân, hơn nữa đồng thời đem điện thoại trong tay đưa cho Tăng Trường Quân.
“Tĩnh Ngữ…” Thiệu Tuấn cất cao giọng muốn ngăn cản, nhưng lúc này điện thoại đã đến tay Tăng Trường Quân, bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh hùng hồn của Tăng Trường Quân, “Thiệu Tuấn Xin chào, ta là ba của Tĩnh Ngữ.”
“Chào thủ trưởng.” Giọng nói Thiệu Tuấn như cũ, là một bộ cấp dưới thấy thủ trưởng.
“Đừng gọi như vậy, gọi là bác đi.” Tăng Trường Quân nhàn nhạt nói, tiếp đó lại đổi giọng rất dễ dàng, đùa giỡn trêu ghẹo nói: “Ta cũng không phải là cọp, cậu khẩn trương cái gì?”
Thiệu Tuấn: “………” Nếu là cọp thì tốt rồi, anh một đao là có thể giải quyết, nào đến nỗi khẩn trương như vậy.
Không đợi Thiệu Tuấn trả lời, Tăng Trường Quân tự nhiên tiếp tục: “Đang trên đường đến sao? Đến nơi thì gọi điện thoại cho Tĩnh Ngữ, để cho nó đi đón cậu.”
Thiệu Tuấn lúc này mới thoáng phục hồi lại tinh thần, giọng nói cũng hòa hoãn rất nhiều, “Đang trên đường, nên rất nhanh sẽ tới.” Đến khi trong điện thoại lần nữa truyền đến Tăng Tĩnh Ngữ, âm thanh giòn giã thoải mái thì anh đã hoàn toàn khôi phục tâm tình.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian